6. Quanh năm phê cỏ phê cần không bằng những lúc được gần bên em. 7. Cai thuốc cai bia anh có thể cai nhưng khi đã nghiện em anh cai sao được. 8. Con cóc là cậu ông trời. Con anh là cả cuộc đời của em. 9. Cần sa em không thích vì chất kích thích đã là anh. 10.
Tan tiệc, mọi người đứng lên hết, chỉ có tôi và em ,ở phía trong nhà lên đứng lên muộn. Tôi liều hỏi em. Xin lỗi, em có thể cho anh làm quen được không. Anh là Huy, vừa tốt nghiệp xong giờ, đang ở nhà ăn bám bố mẹ…. Em nở nụ cười nhìn tôi. Vâng….. Em tên Thu Hương
Kết hôn hai năm, cuối cùng lại được mang cái danh "em gái". Cô có lẽ chính là người ngốc nghếch nhất trên thế giới này. "Lục Kiến Thành, tôi nhầm rồi, tôi luôn mắng anh là đồ ngốc, nhưng thật ra kẻ ngốc nhất phải là tôi mới đúng.". "Tôi thực sự điên rồi
Người đàn ông bên cạnh hơi cong lưng, nói tiếp: "Em hôn tôi một cái tôi sẽ tha thứ cho em, bằng không lát nữa tôi sẽ biểu diễn nụ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp ở trước mặt mọi người, thế nào?" "Anh thật quá đáng." An Điềm nhìn anh với vẻ không thể nào tin được
Anh chồng ấu trĩ có thể địt con vợ ở bất cứ chỗ nào, anh biết, để anh phái người đi đón em. Chú họ thản nhiên nói. Tự em cũng có xe đi mà, thích thì em đến cứ báo trước làm gì, như thế nào, bộ sợ em đến, bị phát hiện ra mấy chuyện ong bướm lã lơi à.
c5dS. Sáng ngày hôm sauMạc Vi Như dậy sớm, mặc bộ đồ công sở đen, áo sơ mi xanh bên trong. Chải mái tóc hơi rối, buộc đuôi ngựa đơn giản, Mạc Vi Như soi gương, cô gật gù mỉm cười. Ngày hôm nay cô sẽ chính thức làm việc, mà còn lại ở Hàn thị - nơi cao sang nhất thành phố A nữa chứ! Haha, thật tự hào về bản thân mình mà... chức vụ thư ký chủ tịch sẽ do cô đảm nhiệm, Mạc Vi Như cảm thấy danh xưng này cũng quá cao đi, cô chưa từng nghĩ nhiều như vậy. Mạc Vi Như ăn tạm cái bánh mì rồi xách túi xách đi làm. Mạc Vi Như bước vào sảnh công ty, nơi đây đã có rất nhiều người đến làm việc, cô đã tưởng mình đến sớm, đúng thật là nhân viên Hàn thị như lời đồn. Mạc Vi Như ra chỗ quầy tiếp tân. Một cô gái khá xinh đang đứng quầy nói chuyện, Mạc Vi Như hỏi- Xin chào cô, tôi là thư ký chủ tịch mới nhận chức, hôm nay tôi đến làm việc, vậy phải đi trình báo ở đâu?- Ơ...thư ký chủ tịch? - Cô tiếp tân ngạc nhiên, chợt nhớ tới điều gì đó, cô bật thốt lên - Cô là cái người đạt điểm tuyệt đối trong bài khảo nghiệm năng lực của Hàn thị? Mạc Vi Như?Xung quanh mọi người bắt đầu xì xào, nhiều tiếng kêu không giấu nổi vẻ thán phục“Điểm tuyệt đối!? thật không phải bình thường”“ Chứ còn gì nữa, nhân tài đó”“Chậc, hôm qua tôi có nghe ngóng nhưng nghĩ là đùa, ai đâu ngờ lại là thật”“Người lại còn ở trước mặt chúng ta”“Tài sắc vẹn toàn”“Hâm mộ quá!”- À vâng, đúng vậy... - Mạc Vi Như chỉ gật đầu, điều đó có đáng ngạc nhiên sao?- Oa.. quả là thư ký chủ tịch, cô rất xứng đáng đó - Cô tiếp tân vẫn không ngừng xuýt xoa- Cảm ơn cô, giờ cô nói cho tôi biết tôi phải đi trình báo ở đâu? - Mạc Vi Như cảm thấy ngại ngùng, cô cười nói- À vâng, cô lên tầng 98, phòng nhân sự cấp cao, trưởng phòng đang đợi cô ở đó rồi - Cô tiếp tân- Cảm ơn cô Mạc Vi Như bước đến chỗ thang máy, cảm giác hàng trăm ánh mắt đang dõi theo mình, Mạc Vi Như bước nhanh hơn, đến khi cửa thang máy đóng lại rồi, cô vẫn còn cảm thấy nặng nề, hít thở sâu vài lần cho thoải mái, Mạc Vi Như nhìn con số đang tăng dần kia “Thật sự là 100 tầng!”“Ting” cửa thang máy mở ra, tới tầng 98, Mạc Vi Như đi dọc theo hành lang, cô tìm phòng nhân sự cấp cao. A...! Thấy rồi!“Cốc...cốc” Mạc Vi Như gõ cửa, “Vào đi” giọng người đàn ông trung niên vang lên. Mạc Vi Như hít sâu một hơi rồi mở cửa đi vào. Trưởng phòng nhân sự cấp cao là một người đàn ông trung niên, trông rất nghiêm túc. Trưởng phòng thấy Mạc Vi Như bước vào. Ông nở nụ cười niềm nở tới cô làm Mạc Vi Như thắc mắc cái nét nghiêm túc ban nãy đâu? Trưởng phòng mời cô ngồi, rót cho cô một ly trà dù cô có ngại ngùng từ chối. Trưởng phòng nhân sự giới thiệu- Xin chào cô Mạc, tôi là Kim Quốc, trưởng phòng nhân sự cấp cao, cứ gọi tôi là trưởng phòng Kim- Chào ngài, tôi... - Định giới thiệu về mình thì Kim Quốc cắt ngang - Cô không cần giới thiệu, tôi biết À dạ vâng - Mạc Vi Như nâng cốc trà lên uống một ngụm, vị trà ấm nóng len lỏi khiến cô dễ Cô là thư ký mới của chủ tịch, công việc rất cực nên mong cô cố gắng bết sức mình để làm việc “dài lâu” trong tập đoàn, tôi biết cô là một nhân tài hiếm có, nhưng cũng nên chú trọng vào các vấn đề công tư cẩn thận, đừng chủ quan - Kim Quốc - Vâng - Mạc Vi Như gật đầu lắng nghe- Đây sẽ là các công việc cô phải hoàn thành trong hôm nay, vì ngày đầu nên nếu cô có sai sót hay chậm trễ thời gian thì tôi có thể cho qua nhưng từ ngày mai trở đi thì tôi không chấp nhận những sai sót dù chỉ là một chút- Tôi hiểu - Ôm lấy chồng giấy tờ dày hơn một gang tay cô, Mạc Vi Như thở hắt- Được rồi, cô có thể bắt đầu làm việc nhưng trước tiên là phải diện kiến chủ tịch đã, cô đi theo tôi - Kim Quốc đứng dậy“Diện kiến chủ tịch!?” Đây có lẽ là sự áp lực lớn nhất đối với cô, gặp được người đứng đầu của Hàn thị, người quyền cao chức vọng khiến người khác phải khâm phục, e sợ. Mạc Vi Như hơi run người, cô bước theo sau Kim Quốc. Vào thang máy, Kim Quốc có nhắc nhở cô- Gặp chủ tịch thì xin cô hiểu quy tắc trước, nếu không...làm ngài ấy tức giận thì chỉ có đường mà bị sa thải - Ông ta lắc lắc đầu - Bị sa thải đúng ngày đầu làm việc thì xui lắm đây, với lại một khi cô đã bị đuổi khỏi Hàn thị thì không nơi nào dám nhận cô vào làm việc đâu cho dù là vì lí do gì đi nữaMạc Vi Như run run gật đầu, cô bắt đầu thấy sợ, cô không nghĩ tới chủ tịch lại đáng sợ như vậy. Đúng là càng gặp phải nhiều người gần chủ tịch, càng được nghe về con người đáng sơm của ngài ấy. “Ting” Hai người đi ra, dọc hành lang nơi đây chỉ có duy nhất một cánh cửa lớn bằng gỗ đắt tiền sơn màu nâu đen, tay nắm cửa cũng được mạ vàng cao cấp. Mạc Vi Như thầm cảm thán sự giàu có của vị Hàn chủ tịch này. Kim Quốc gõ cửa. Bên trong vang vọng ra tiếng “Vào đi” của người đàn ông đàn ông, nam tính, lạnh lùng đến cực điểm. Mạc Vi Như cảm thấy như bị đóng băng. Kim Quốc vỗ vai cô trấn an, ông ta lại nhắc nhở thêm một lần rồi mới mở cửa đi vào. Mạc Vi Như đứng sau Kiến Quốc, khẽ quan sát căn phòng. Phòng có tông màu trầm, lạnh lẽo nhưng sang trọng và uy nghiêm. Chiều rộng của nó có thể bằng cả tầng 100 này. Nội thất đầy đủ, đắt tiền, rất phù Hàn chủ tịch, tôi đưa thư ký mới nhận chức ngày hôm qua đến rồi đây - Được, giờ ông ra ngoài đi - Người đàn ông đang ngồi trên ghế chủ tịch quay lưng về phía cô, nên Mạc Vi Như không nhìn rõ mặt nhưng cô cảm thấy rất là quen thuộc,- Dạ vâng thưa chủ tịch - Kim Quốc lui ra ngoàiTrong phòng chỉ còn mỗi hai người, một chủ tịch đáng sợ và một thư ký chủ tịch nhỏ - Mạc Vi Như đứng im, cô cố giữ thẳng người, tim đang đập nhanh. Hồi hộp nhìn chiếc ghế đang từ từ quay Chào cô, Mạc Vi Như - Hàn Dạ Thần trong mắt lóe lên tia vui vẻ, anh mỉm cười, giọng nhẹ nhàng hơn rất Ơ... - Mạc Vi Như đờ ngươi, cô đưa tay chỉ vào anh, vì ngạc nhiên mà lắp bắp - Anh...anh là Hàn Dạ Thần!- Cô còn nhớ tôi, thật vui quá! - Hàn Dạ Thần thêm vui vẻ, anh đưa tay mời cô ngồi xuống ghế Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây - biết cấp trên của mình là người quen, Mạc Vi Như thở phào, cô thoải mái hơn Haha, cô rất bất ngờ nhỉ?- Phải, chàng trai chật vật vì đuối nước mà tôi cứu lại là chủ tịch Hàn thị, quyền cao chức vọng, tiền tiêu không hết - Mạc Vi Như mỉm cười, cô chọc anh - không biết tôi có được trả công không đây?- Trả công? Cô thích gì? - Hàn Dạ Thần không có tức giận, anh biết cô chỉ chọc anh chứ cô không phải loại con gái hám Hừm...thì tôi chỉ cần anh giảm tải cho tôi công việc là được - Được - Hàn Dạ Thần không chần chừ mà gật đầu, Như Như của anh chỉ cần vậy thôi, thật đáng yêu! Và dường như anh thấy rằng không lúc nào là cô không đáng yêu cả - Chỉ vậy thôi?- Haha tôi đùa đấy, anh tưởng thật à? Tôi đến là để làm việc chứ không phải ngồi chơi. Anh cứ giao cho tôi công việc bình thường, anh yên tâm tôi sẽ không lười đâu - Mạc Vi Như le lưỡi- Được - Hàn Dạ Thần cười yêu chiều, anh đứng dậy, thân âu phục Armani màu đen đắt tiền vừa vặn thân hình cao lớn, tăng thêm cho anh sức mê hoặc. Mạc Vi Như ngẩn Dạ Thần ngồi xuống bên cạnh cô, nhận ra hơi thở nam tính gần ngay bên mình, Mạc Vi Như khẽ nhích người qua, giữ khoảng cách với anh. Hàn Dạ Thần nhíu mày không vui, anh nhích người gần cô, môi mỏng kề sát tai cô “Sợ tôi?” Mạc Vi Như mặt đỏ bừng, cô cúi đầu nhích người ra xa, miệng bắp bắp “Tôi...sao tôi phải sợ anh?” “Cô gái, cô không sợ tôi thì sao phải nhích ra xa vậy? Trông bộ dạng tôi muốn “ăn” cô lắm hả?” Đúng là anh muốn “ăn” cô luôn! “Không... không phải, tôi... tôi đi làm việc đây“. Mạc Vi Như tính bước ra ngoài nhưng Hàn Dạ Thần gọi lại, anh chỉ vào một nơi góc phòng, có bàn ghế làm việc- Đây là chỗ ngồi của cô, thư ký chủ tịch thì phải gần chủ tịch chứ nhỉ? - Hàn Dạ Thần nhếch môi- Haha...phải - Mạc Vi Như thầm than, cô bước đến bàn làm việc, ngồi xuống mới để ý, chỗ cô ngồi hướng chéo về phía bàn chủ tịch của Hàn Dạ Thần. Có thể dễ dàng chạm mắt nhau. Mạc Vi Như đỏ mặt cúi đầu bắt đầu làm Dạ Thần ngồi ghế bành ngắm cô, đúng là có cô ở bên cạnh, anh chẳng thể tập trung làm việc được. Hàn Dạ Thần cứ như vậy chăm chăm nhìn cô.
download an-c download anh-ch download anh-duong-so download bang-nhom-hoc- download download bat-diet-l download boss-nu- download ca download chang-re- download chang-re-quyen-the- download chien-than- download chong-ma download chuyen-xe-bu download co-gai-ba download co-kim download co-mot-cuong-thi-tuyet-sac-no download download con-dau-cua-nha- download con-loc-y download con-re-cua-nu-tong-tho download con-rieng-chi-muon-h download cu-long-thuc- download cuc-cung-den-nha-ba-oi-mo-cu download cuoc-chien download cuoc-song-dien-vien-tren-nui-cua-non download c download cuu-tinh-nh download cuu-vuc-ki download dac-vu-trong-sinh-xuyen-nhanh-thanh-nu-than-to download dan-vo-than- download dau-pha-thuong-khung-chi-co-huyen-trong- download day-l download de-nhat-kiem- download dep-qua-cung-nguy-hiem-sinh-vien-the-thao-can-can download di-than-duon download di-the-de-vuong- download dien-a download dien-anh-the-gioi-ta-la download dieu download dinh-cao-phu download dinh-cao- download do-khon-em-muon-om-du download do-thi-quy-v download do-thi download doc-truyen-sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh download dong-m download dong-phong-hoa-chuc-sat-vach-ban-xun download duoi-vuong-trie download e-nua-k download ga-vao- download download giac-mo-ty download giao-dich-tinh-yeu-2 download download he-thong-cong-luoc-nam-chu-ma download he-thong-game-tai-di- download hiep-khach download hoa-hong-den-noi-loan- download hoang-long-chan-nhan-di-gi download hoang-tu-yeu-ng download hom-nay-vo-toi-lai-muo download hong-hoang-quan-h download ke-hoach-ba download ke-hoach-cua-nu-phu-muon-cuoc-son download ket-hon-chop-nhoang-ong-xa-cu download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem-c download khong-la download khuc-giao-huong-qua download kieu-kieu-s download kim-cuong- download lac-mat-co-dau-xung-hi download lam-dai-ma-dau-bien-thanh-tieu-kha-ai_c download lang-gieng_qu download lanh-tam-tong-tai-cung-vo-tan- download lon-nhanh-nhe-toi-cho-em-b download lo download long-te-chi-ton download luoc-th download download mac-tic download mat-ngot-ti download mat-roi-xin-dung-tim download mat-the-duong-oa-ban-c download mat-yeu-100-bao-boi-thuoc-ve-nam- download me-manh-me-dau-vo download moi-cai-the-gioi-to-mo download mot-buoc-len-tien-9 download muon-nga download my-nhan-hoa download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em download n download ne download nghich-thien-than-cham-quy-y-doc-v download ngon-tinh-vo-cu-quay-lai-tong-tai-bie download ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh download nguoi-dau-yeu-man- download nguy-trang-ho download nhan-duyen-cua-chu download nhat-ky-quan-sat-ch download nhat-ngon-thong-thien_ download nhieu-nam-khong-lam-l download nu-phap-y-mau-nhay-vao-tron download download nu-than-la-phai-dem-ve download nu-than-quoc-dan-canh-ngoc download nuoc-cam-co-gas download on-nhu- download ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com-6 download download phai-long-lop-truong-lo download download phat-duong-cung-vi-alpha-muon-duoc-hen-h download phong-than-chau-31 download phu-nhan-tai-thuong-vo-yeu-khong download phuong-vu-chien-ca_qu download qua-ba-kiep-nguoi-moi download quai-phi-t download quan-canh-tinh- download quan-hon-tham-muu-truong download sie download so-tay-hinh-su_ download song-dong- download song-lai-bat-linh- download su-kien-sat-nhan-tai-vinh-thie download su-ton-cao-cao-tai-t download ta download ta-de-cuong-phi-phe-tai-nghich-thien-tam-tieu download download ta-vua-la-ma download tan-an-quy-su-566241_ download thai-tu-phi-nha-ta-that-hung- download tham-nguyet-mot-kiep-h download than-dao-dan-ton- download thanh-lien-phuon download thap-nien-70-thinh- download thap-the-luan-hoi-chi-thuong-hai-truo download thien-chi-ki download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-83 download thoi-khong-lu download thu-k download download thuong-than-de download tiem-hoanh-thanh-s download tieu-h download download toan-tri-doc-gia-sing-s download toi-dong-vai-nha-tien-tri-trong-t download tong-tai-anh-qua-ba-dao- download tong-tai-ba-dao-va-co download tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu- download tot-nhat-co download tram-nam-c download tro-choi-tu-vong-game-of download tro-ch download tro-minh-trong-long-ban-tay-anh-de-2 download trong-sinh-chi-vong-linh-pha download truong-c download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_q download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cu download truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong download truyen-tong-gi download download tu-dang-da download tuong-cong-khong-ban download vay download download vo-xa-he-liet-nh download vo-yeu-bao-boi-cua-luc-tong download vong-phoi-khi-anh-de-gap-cv- download vu-cuc-th download vu-cuc-t download xich-tam-tuan download xich-tam-tuan-t download xuong-rong-dot-ruong_qu download xuyen-nhanh-chi- download xuyen-nhanh-the-nao-la-nhan-vat-phan-dien download xuyen-ve-bo-lac-nguyen-thuy-lam- download xuyen-viet-chi- download yeu-phai-tong-tai- download yeu-phai-tong-tai-tan download
Trong phòng bếp, tiếng cười đùa nói chuyện vui vẻ phát ra. Hàn Dạ Thần đen mặt, anh “hừ” lạnh. Giả bộ đi vào phòng bếp lấy nước- Cần tôi giúp gì không?- À không, anh cứ vào phòng tôi mà nghỉ ngơi, tôi với tiểu Như dọn là được rồi. Trông anh không hợp làm mấy việc dọn dẹp này đâu - Không đợi Mạc Vi Như lên tiếng, Thế Hải đã trả lờiHàn Dạ Thần thấy Mạc Vi Như không có gì là phản đối lời nói của Thế Hải, cũng không nói lời nào. Anh khó chịu bước lên phòng. Hậm hực đạp cửa. Không ngờ có ngày Hàn Dạ Thần cao cao tại thượng như anh lại bực mình làm trò trẻ con là đạp cửa chứ không phải giết người. “Cốc...cốc” “Hàn Dạ Thần” tiếng của cô. Hàn Dạ Thần mỉm cười ra mở cửa. Mạc Vi Như cầm chiếc máy điện thoại chuông đang Tôi thấy có số lạ, có ấn nghe hỏi nhưng đầu dây bên kia không nói gì đã cúp máy, giờ lại gọi lại. Chắc là người mà anh gọi ban nãy, anh xem đi, tôi xuống trước. - Mạc Vi Như đưa điện thoại cho anh rồi đi xuống dưới. Hàn Dạ Thần xem số điện thoại trên màn hình. Là tên Hạo đây...haizz cô nói cô đã nghe, hắn lại có trò để trêu chọc anh rồi. - Alo- Ố, Hàn Dạ Thần!? - Minh Hạo ngồi trên ghế bành da phòng tổng giám đốc, giật mình suýt đánh rơi điện thoại khi nghe giọng của thằng bạn thân kiêm lão đại cấp trên của anh. Anh lẩm bẩm “Vẫn số đó mà, sao ban nãy người nghe lại là giọng phụ nữ, không lẽ...haha” cười thích thú - Thần, cậu nói ngay cho tớ biết, người phụ nữ ban nãy nghe là ai vậy?-.... - Sao không nói gì, thẹn thùng? Ặc nhầm, dùng từ sai trầm trọng - Minh Hạo nghĩ anh nên đi học lớp văn sửa cách dùng từ để tránh dùng sai với Hàn Dạ Thần - E hèm, nói đi, là ai vậy? Tưởng cậu không gần nữ sắc mà, đuổi họ đi còn không kịp còn cho họ ở bên Chị dâu của cậu- Cứ tưởng gì, hóa ra là chị...há, cái gì? Chị dâu!!??? - Minh Hạo lớn giọng hét, giọng lắp bắp - Cậu... cậu động lòng?- Có gì tò mò thì khi về tớ sẽ nói- Ây, thật ra là đã xảy ra chút rắc rối - Minh Hạo hít sâu- Chuyện gì? - Hàn Dạ Thần nhíu mày- Đối thủ của cậu Nhất Hàn đã điều tra ra được thông tin cậu mất tích, đưa cho bọn chó săn, giờ đang ầm ĩ đây, cổ phiếu tập đoàn đang bị giảm chưa có cách nào hoãn lại, cứ tình trạng như vậy thì sẽ có ảnh hưởng không nhỏ- Cậu cho người đến, tôi sẽ về lúc sáng mai, địa chỉ sẽ gửi cho cậu - Hàn Dạ Thần suy nghĩ một chút rồi quyết định, dù sao không phải không gặp lại cô mà anh cũng thừa sức để tìm cô nên cũng không lo lắng- Sáng mai, ok! Tôi sẽ đích thân đến đón cậu, tiện thể xem mặt chị dâu, haha- Hừ - “cúp”Theo nhận biết của anh về nơi này thì là con số không nên đành phải đi hỏi. Hàn Dạ Thần xuống dưới nhà, Mjac Vi Như và Thế Hải ngồi ở ghế gỗ dài, ăn hoa quả và trò chuyện. Hàn Dạ Thần nắm chặt tay, mím môi đi tới- Em có thể cho tôi địa chỉ nơi này không? - Há...? À Hàn Dạ Thần - Mạc Vi Như giật mình ngẩng đầu lên, là Hàn Dạ Thần, cô gật đầu - Thị trấn XX bờ biển XX- Cảm ơn cô - Hàn Dạ Thần nhắn tin rồi gửi đi anh đưa lại điện thoại cho Mạc Vi Như - Mai người của tôi mới đón tôi được, làm phiền cô cho tôi trú tạm đến sáng Không có gì, được thôi - Mạc Vi Như gật Tiểu Như, em kể tiếp đi - Thế Hải- À ukm, sau đó...Hàn Dạ Thần mím môi, anh quy người lên phòng. Người phụ nữ này là người đầu tiên không để ý đến anh. Mị lực của anh không đủ sao? Trước giờ anh không quan tâm lắm cái vấn đề này nhưng bây giờ nó khiến anh phải nghĩ ngợi. Haizz...Tối, vì không ngủ được nên Mạc Vi Như lên sân thượng hóng gió. Mái tóc đen mượt của cô bay lất phất phảng phất mùi hương thơm dịu nhẹ của dầu gội. Mạc Vi Như đứng lên bậc, chống tay lên lan can, ngẳng cao mặt hứng gió, miệng mỉm cười tận hưởng gió Không ngủ được? - giọng nói nam tính thình lình vang lên phía sau cô, Mạc Vi Như giật mình, suýt chúi người ngã xuống. Hàn Dạ Thần hốt hoảng nhanh tay nắm được khủy tay cô kéo lại. Cả người Mạc Vi Như ngã vào lòng anh. Hơi ấm và mùi hoắc hương thoang thoảng bên cánh mũi làm cô đỏ mặt. Mạc Vi Như hơi giãy dụa “Cảm...cảm ơn anh, nhưng anh buông tôi ra đi chứ“. Hàn Dạ Thần im lặng, tay đang vòng eo cô liền siết chặt hơn. Mạc Vi Như trợn mắt, cô càng thêm dãy dụa “Hàn...Hàn Dạ Thần, anh...buông tôi ra” “Một chút thôi...” “Há?” Mạc Vi Như ngạc nhiên, muốn ngẩng đầu lên nhưng không được, mặt của cô đang dán chặt vào lồng ngực của anh vì anh ôm chặt quá. “Một chút thôi, cho tôi ôm em một chút thôi” “Anh...” Mạc Vi Như muốn từ chối rồi định dùng lực đẩy anh ra nhưng vốn sức lực không bằng nên không thể. Cô nghe âm giọng buồn bã và tiếc nuối của anh mà mềm lòng. Mạc Vi Như đứng yên cho anh ôm nhưng thân thể vẫn cứng đờ. Hàn Dạ Thần mỉm cười, khuôn mặt dúi vào tóc cô, mũi khẽ ngửi mùi hương thơm dịu nhẹ từ tóc cô. Anh nhắm mắt tận hưởng giây phút bình yên mà ngắn ngủi này. Sau vài phút- Được...được chưa? - Mạc Vi Như vì đứng lâu và eo bị ôm chặt nên cô mỏi chân và bị đau nhức. Cô hỏi nhẹ-... - Hàn Dạ Thần nuối tiếc buông cô ra, trước đó bàn tay còn lưu luyến vuốt qua tóc và eo cô- Anh... - Mạc Vi Như mở miệng nhưng không biết nói gì, cô đành im lặng, xoay người ra chỗ lan can, chống cằm, mượn tóc che đi vẻ mặt đỏ ửng. Không hiểu sao cô cảm thấy lưu luyến và buồn bã, nghe tin sáng mai anh sẽ rời khỏi đây, tim không tránh khỏi bị nhói lên một cái. - Xin lỗi.. chỉ là tôi muốn ôm em - Hàn Dạ Thần hai tay đút túi quần, người dựa vào lan can, quay đầu nhìn lên bầu trời sao. Anh khẽ nói, lời xin lỗi ấy như nói lên bao điều. Trái tim Mạc Vi Như khẽ rung lên, cô cứng người, hai tay chống cằm cũng vì thế mà run nhẹ. Lần đầu được nghe lời nói thâm tình và chân thành đến Không...không sao, chỉ là tôi không quen thôi - Mạc Vi Như cười gượng - Anh cũng không ngủ được sao?- Uh...- Tại sao vậy?-.... - Tại vì tôi không muốn nhắm mắt ngủ thật say để rồi sáng sớm hôm sau phải rời xa em, Hàn Dạ Thần không nói ra lòng mình, anh chỉ đáp - Tôi không ngủ được, còn cô?- Tôi bị mất ngủ- Mất ngủ? - Hàn Dạ Thần nhíu mày, cô gái này, sao lại bị chứng mất ngủ! Thật không biết chăm sóc tốt cho bản thân Đây cũng không phải đêm đầu tiên tôi mất ngủ, từ khi “người ấy” ra đi, tôi đã không còn ngủ ngon được như trước, từng đêm cơn ác mộng ấy xâm chiếm lấy giấc ngủ của tôi, nó khiến tôi sợ hãi và muốn chạy trốn - Mạc Vi Như không biết tại sao cô lại nói cho anh biết chuyện này, nhưng cô cảm nhận được từ anh sự đáng tin cậy, sự ấm áp tựa như chỗ dựa vững chãi nơi cô muốn trút bầu tâm sự cho nhẹ lòng. Cô muốn nói với anh, muốn kể cho anh nghe chuyện ấy. Hít một hơi thật sâu, cô mỉm cười nhìn vào đôi mắt lạnh của anh - Anh có thể cho tôi mượn chỗ dựa để tâm sự không? Tôi chỉ muốn kể cho nhẹ Rất sẵn lòng - Hàn Dạ Thần nhếch môi, anh với cô ngồi xuống băng ghế gỗ đặt cạnh tường. “Cảm ơn anh” Mạc Vi Như vui vẻ ngồi xuống cạnh anh. Cô bắt đầu kểLúc ấy, tôi mới tròn 18 tuổi, vừa qua sinh nhật, trong quãng thời gian ấy tôi có yêu một người con trai. Anh ấy tựa như ánh sáng rực rỡ chói lóa còn tôi thì mờ mịt, vô hình và nhàm chán. Anh ấy có rất nhiều người thích, điều đó khiến tôi nản lòng. Khi tôi đã quyết định từ bỏ thì anh ấy đến và nói thích tôi. Tôi đã nghĩ đó là một giấc mơ nhưng thật sự nó là thật. Chúng tôi bên nhau được hai năm, tình cảm sâu nặng khó rời. Tôi cứ nghĩ tôi và anh ấy sẽ cùng đi đến cuối đời. Có lẽ...chỉ mình tôi ngu ngốc nên đã nghĩ như vậy. Mọi chuyện vỡ lẽ khi tôi tình cờ nghe được cuộc đối thoại của anh ta và nhóm bạn...Anh ấy ở bên tôi chỉ vì tôi...là bạn thân của người anh ấy yêu. Thật buồn cười đúng không? Haha tôi đã chết lặng và từ đó không còn muốn gặp anh ta nữa. Tôi lảng tránh anh ấy và mặc kệ lời giải thích giả dối. Tôi bị các bạn anh ta cùng toàn trường chế nhạo và bắt nạt. Bạn thân tôi...cô ta lại hả hê theo bọn họ. Tôi đã thất vọng và sợ hãi đến mức phải chuyển trường. Một năm sau đó, chúng tôi tình cờ gặp nhau. Tôi với anh ta chỉ gượng cười, giả vờ bắt chuyện vài câu rồi lại im lặng. Lúc tôi phải đi thì anh ta bất chợt kéo tôi lại muốn tôi tha thứ và anh ấy... đã kể lại toàn bộ cho tôi nghe về cuộc sống sau đấy và lí do thật sự để lừa dối tôi. Tôi đã rời đi mà không hề hay biết anh ấy đã nở nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Chỉ một vài hôm sau, tôi nghe tin...anh ấy...anh ấy đã ra đi. Chấn động và bị sốc, tôi như gục ngã, chạy hớt hải đến nơi đưa tang. Bức di ảnh có khuôn mặt rạng rỡ từng làm tôi say mê. Cuộc nói chuyện là thật nhưng...anh ấy yêu tôi cũng là thật. Lúc biết thì đã quá muộn, đau cũng chẳng thể, hận, cũng chẳng còn. Cho đến giờ tôi... vẫn mơ thấy anh ấy và từng ngày nó trở thành bóng ma, cơn ác mộng của tôi... Mạc Vi Như khóe mắt lấp lánh giọt nước mắt, Hàn Dạ Thần đưa tay lau nước mắt cho cô “Đừng khóc...” Mạc Vi Như để anh lau nước mắt cho mình, trong lòng ấm áp. Cô cười “Chắc anh thấy tôi điên lắm đúng ko? Không đâu tự nhiên bảo anh tâm sự cùng mà kể cho anh chuyện này. Thật có lỗi quá” Hàn Dạ Thần im lặng, Mạc Vi Như “Cảm ơn anh” nói ra được mọi chuyện mà có người lắng nghe mình, thật nhẹ nhõm và thoải mái. Hai người im lặng lúc lâu, Hàn Dạ Thần bỗng thấy vai mình bị đè, anh quay đầu sang. Là cô gái nhỏ của anh đang dựa đầu vào vai anh. Hai mắt cô nhắm, hơi thở nhịp nhàng, cô đã ngủ rồi. Hàn Dạ Thần bật cười, anh ngồi yên một lúc, người cô nặng dần mà trượt xuống. Hàn Dạ Thần đỡ đầu cô, một tay luồn qua cổ cô, một tay vòng dưới chân cô. Anh bồng cô về phòng, khẽ nhíu mày khi ôm cô nhẹ quá. Sau này sẽ tẩm bộ cho cô thật tròn. Haha, ôm thiên hạ trong lòng, anh hạnh phúc hơn bao giờ...
Vì một sai sót mà Hàn Dạ Thần đã phải nhảy xuống biển để bản thân trôi dạt đến ột nơi mà anh không biết. Nhưng cũng vì vậy mà anh mới được gặp cô, người con gái như nắng mai rực rỡ chiếu sáng cuộc sống của hành động từng cử chỉ của cô khiến con tim anh thổn thức không thôi. Trái tim anh đã bắt đầu có những hội chứng lạ khiến cho anh lo lắng, không biết bản thân làm sao?Nhưng dần dần anh phát hiện ra đó là tình yêu mà anh dành cho cô, là hạnh phúc...Sau khi biết rõ tâm ý của mình anh đã quyết tâm theo đuổi cô. Trói chặt cô lại cuộc đời anh. Nhưng chính vì vậy khiến cô hoảng sợ mà chạy trốn. Nhưng Hàn Dạ Thần anh là ai chứ? Người anh nhìn trúng sao có thể chạy thoát....
Cùng đọc truyện Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh của tác giả MyNguyen120 tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại một sai sót mà Hàn Dạ Thần đã phải nhảy xuống biển để bản thân trôi dạt đến ột nơi mà anh không biết. Nhưng cũng vì vậy mà anh mới được gặp cô, người con gái như nắng mai rực rỡ chiếu sáng cuộc sống của hành động từng cử chỉ của cô khiến con tim anh thổn thức không thôi. Trái tim anh đã bắt đầu có những hội chứng lạ khiến cho anh lo lắng, không biết bản thân làm sao?Nhưng dần dần anh phát hiện ra đó là tình yêu mà anh dành cho cô, là hạnh phúc...Sau khi biết rõ tâm ý của mình anh đã quyết tâm theo đuổi cô. Trói chặt cô lại cuộc đời anh. Nhưng chính vì vậy khiến cô hoảng sợ mà chạy trốn. Nhưng Hàn Dạ Thần anh là ai chứ? Người anh nhìn trúng sao có thể chạy thoát....
vợ à em chỉ có thể ở bên cạnh anh