Sự thật đằng sau hình ảnh "hết thời" của vua hài Châu Tinh Trì ít ai biết. Từ năm 1990 đến nay, tại Hong Kong xuất hiện câu Lưỡng Châu nhất Thành để chỉ sự thành công, nổi tiếng, giàu có của ba nhân vật Châu Nhuận Phát, Châu Tinh Trì và Thành Long. Có lẽ điều này
Trung tâm Nghệ thuật Biểu diễn Atlas. 1333 H St. NE. Washington, DC 20002. Mỹ. (202) 399-7993. jhill@atlasarts.org.
Bài hát quan nua khuya do ca sĩ Thanh Tuyen thuộc thể loại Tru Tinh. Tìm loi bai hat quan nua khuya - Thanh Tuyen ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Quán Nửa Khuya chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm thương.. Dĩ vãng tìm đâu thấy, như bóng
Tính phần trăm hoàn thành công việc. Để đánh giá mức độ hoàn thành công việc, đôi khi người ta cũng dùng đến cách tính phần trăm. Ngoài ra, người ta còn ứng dụng và nâng cấp công thức để tính các tỷ lệ hoàn thành công việc dự kiến giúp hoạch định kế hoạch
Trong lễ khai máy, nhiều cư dân mạng không khỏi bất ngờ trước ngoại hình già nua, lộ rõ dấu hiệu tuổi tác của Thành Long. Có thể thấy khi lên phim hoặc chụp ảnh, nam diễn viên đã nhờ sự giúp đỡ của công nghệ để gương mặt trẻ trung hơn. Ở những video quay cận mặt, làn da Thành Long chảy xệ, nhiều nếp nhăn.
q9FtDGC. Thể loại Thanh xuyên, điền văn, tình cảm nhẹ nhàng, HESố chương 206“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh.” —— dẫnHiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối.“Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân.“Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.”Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.”Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.”Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ có nàng ở, chính là cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của hắn.
Trích dẫn Trên con đường nhỏ bên ngoài cửa sổ, chiếc lò trắng trước quầy hàng đang bốc khói nghi ngút, đám trẻ con sôi nổi rộn rã vây xung quanh. Người bán hàng đứng sau bếp lò nở nụ cười hiền hậu dùng muôi vẽ hình gì đó lên bàn, làn khói mờ ảo che khuất khuôn mặt của anh ta. Vân Yên nhìn vô cùng say sưa, cho đến khi bọn họ biến mất trong tầm bán hàng kia cũng chín chắn hơn còn đứa bé đó thì sao? Năm đó cậu nhóc muốn vẽ bức tranh đường hình Vân Yên, bây giờ cậu nhóc đã cao bao nhiêu rồi? Dáng vẻ ra sao rồi?Vân Yên phục hồi lại tinh thần, nhận ra ánh mắt của Dận Chân đã từ ngoài cửa sổ quay trở về khuôn mặt nàng, liền cúi thấp đến gần ngoại ô phía tây, bầu không khí càng trong lành. Cảnh vật xung quanh thu vào trong tầm mắt hấp dẫn muốn nhìn mãi không xuống xe, Dận Chân ôm eo Vân Yên bế khỏi xe ngựa, nhẹ nhàng đặt Yên vừa mới đứng vững, tầm mắt bao quát xung quanh, trong lòng xúc động, tinh thần thoải mái thanh đất này, trong con mắt của những người tinh tường quả thật là non nước hữu tình, là mảnh đất vô cùng tốt được ông trời ưu đãi!Nơi đây là khu đất triều đại trước để lại, giống như một mảnh ngọc chưa mài tuyệt đẹp có giá liên thành, chỉ đợi người có tài năng trác tuyệt đến khai phá sức hấp dẫn khuynh thế của nó!Dận Chân đứng một lát thì có nô tài tiến đến chào đón thỉnh an. Dận Chân phẩy tay, rồi cất bước đi vào. Vừa mới đi được một bước, chợt quay người lại nhìn Vân Yên vẫn đứng nguyên tại chỗ, khóe môi bất giác cong lên- Vân người được dẫn vào trong, Dận Chân thuận tay lấy bản vẽ hoa viên từ tay hạ nhân, sau đó đứng nói chuyện với một vài người đàn ông trẻ tuổi. Ngón tay thon dài của chàng thỉnh thoảng chỉ vào một điểm nào đó trên bản vẽ, có khi thì ngẩng đầu lên chỉ về một nơi nào đó non xanh nước biếc phía xa xa. Trên khuôn mặt trầm tĩnh nghiêm túc và chuyên chú đến gợi Yên vẫn đứng sau lưng Dận Chân, lặng yên nghe bọn họ bàn bạc về thiết kế xây dựng hoa viên, thưởng thức tài hoa của những nhà thiết kế thời cổ đại, ánh mắt thỉnh thoảng dừng trên khuôn mặt góc cạnh của Dận Chân. Không ai biết rằng, chỉ là một nô tài xoàng xĩnh không đáng để mắt tới như vậy lại có thể nghe hiểu những điều bọn họ Chân gật đầu, rồi hơi phất tay. Những người đàn ông trẻ tuổi đó lui xuống. Chàng xoay người lại, gió xuân phổi bay tà áo chàng- Lại Yên đi theo Dận Chân vào trong mảnh đất xây hoa viên, càng đi vào sâu tầm mắt càng được mở rộng, lúc này Vân Yên mới nhận ra nơi này lại rộng đến vậy, dù bây giờ mới bắt đầy xây nhưng đã mang đậm khí chất hoàng nước lớn được đánh dấu trên bản vẽ xuất hiện trước mắt nàng, nhưng đường cong trên bản vẽ sao có thể tuyệt đẹp như nàng đã hình dung? Dòng nước màu xanh biếc giống như một viên trân châu quý giá, quả thật là dùng ngọc bích để khảm lên một vùng rộng Chân kéo Vân Yên đến bên bờ hồ, nàng mới hoàn hồn nhìn chiếc thuyền tinh xảo trước mặt, thân thuyền màu đỏ sẫm, hoa văn được chạm rỗng tinh tế, rọi bóng xuống hồ nước trong ánh nắng ngày xuân, rực rỡ rạng Chân vén áo bào bước lên thuyền, sau đó đỡ Vân Yên lên, con thuyền mới chầm chậm rời khỏi bờ, xuôi theo dòng nước đến nơi non xanh nước biếc tĩnh Chân lặng yên đứng ở đầu thuyền, cầm bản vẽ trong tay, ánh mắt xa xăm. Bóng lưng chàng đơn độc cứng cỏi. Tà áo bay trong gió, đẹp tựa như trong Yên không vào khoang thuyền, cũng không đi lên làm phiền chàng. Bóng dáng gầy gò nhỏ bé của nàng đứng chếch trên mạn thuyền phía sau chàng, quay đầu ngắm nhìn một màu xanh rì ở hai bên bờ, dưới ánh nắng mùa xuân, giữa nước và trời muôn màu muôn vẻ như trong một giấc đi vào trong núi, xung quanh là những hòn đảo nhỏ nằm rải rác. Những gợn sóng lăn tăn khi con thuyền rẽ sóng cũng khiến nàng nhìn đến chăm chú, tim đập loạn nhịp. Nhưng suy nghĩ không biết đã phiêu dạt đến nơi đôi tay bỗng nhiên nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, Vân Yên giật mình cơ thể cứng đờ, vành tai đã đỏ ửng, đến cả lông tơ trên người cũng dựng đứng lên, xoay nửa người lại muốn lùi lồng ngực ấm áp vững chãi đã dán lên cơ thể nàng, mang theo sự thân thiết dịu dàng nhưng không được phép chối quá chặt, nhưng cũng không quá hờ Chân ngầm chấp nhận sự chống cự của Vân Yên, nửa ôm người nàng, cúi đầu đặt cằm lên đỉnh đầu Thích nơi này không?Giọng nói chàng vẫn trầm thấp đến vậy, trong trẻo như Yên hơi nghiêng mặt gật đầu, muốn xoay người lại nhưng Dận Chân đã ôm chặt thắt Vậy sau này chúng ta sẽ đưa Tứ Nghi Đường đến đây nhé, xuân nghi hoa, hạ nghi phong, thu nghi nguyệt, đông nghi tuyết, tứ nghi nhân gian 1.Giọng chàng trầm thấp giống như thi nhân đang ngâm nga một câu thơ về thiên nhiên, tình cảm, du dương, nhẹ nhàng, ấm áp xiết thở của chàng thổi qua tai Vân Yên, vô tình nhưng lại giống như cố ý, những nơi hơi thở đi qua đều khẽ khàng run rẩy. Ánh mắt Dận Chân chạm tới làn da mịn màng hơi ửng đỏ phía sau tai, đặt môi mình lên đó, nhẹ nhàng hôn. Đầu lưỡi chàng lướt qua nơi lõm mềm mại phía sau tai, rồi ngậm hờ vành tai xinh xắn cong cong như vỏ sò. Tư vị thật khó nói, quyến rũ đến kì đột nhiên thân mật như vậy khiến trong người Vân Yên như có một dòng điện mạnh xẹt qua. Vân Yên giật nảy mình, cả cơ thể run rẩy, tiếng nghẹn ngào không ngăn được bật khỏi đôi môi- Tứ gia!Chàng ôm nàng vào lòng, gò má dán chặt vào gáy nàng. Chàng hôn mạnh, đầu lưỡi như mang theo dòng điện, theo bản năng liếm từ vành tai, dần dần đi sâu vào trong nức nở tắc nghẹn nơi cổ họng, trong cơ thể Vân Yên có thứ gì đó căng cứng giống như sợi dây đàn, trong nháy mắt đứt thành từng mảnh, lửa nóng như giống như từng cơn thủy triều đột ngột đánh úp tớiHành động của người đàn ông trong khung cảnh núi sông tươi đẹp đến dường vậy còn mê người hơn cả hoan ái giữa những người bình Yên run rẩy đứng không vững, đầu óc choáng váng giống như viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng tạo thành những con sóng lăn tăn, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, nhưng không dám lớn tiếng gọi chàng, trên đầu thuyền trống vắng không người có thể nghe thấy rõ ràng tiếng mái chèo khua thành từng nhịp của người lái nơi cuối hôn của Dận Chân vẫn dai dẳng, thiêu đốt từng nơi đi qua. Rồi đôi môi chàng rời đi, bàn tay xoay người Vân Yên lại. Vân Yên tưởng rằng chàng cuối cùng cũng buông tay, muốn đẩy chàng ra, nhưng hai chân như bị rút hết sức lực, nàng lảo đảo rồi mới phát hiện ra mình sắp ngã về phía sau. Dận Chân tỉnh lại trong cơn mê say, trong nháy mắt nhanh chóng bắt lấy tay nàng. Trên đầu thuyền có hai bóng dáng cùng rơi xuống hồ, “tõm” một tiếng, bọt nước tung bay trong khoảng không ——Trong phút chốc nước hồ mát lạnh vây xung quanh Vân Yên, một khắc này tất cả những sợ hãi hoảng loạn xâm chiếm tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được cơ thể mình đang chìm xuống, nước ở xung quanh đè ép màng nhĩ và suy nghĩ. Một giây đồng hồ này dài tưởng như một thế bàn tay người ấy vẫn chưa từng buông khỏi cổ tay nàng, nàng nhận ra cơ thể của mình đang được ôm chặt rồi kéo lên, mở mắt ra là nhìn thấy khuôn mặt của làn nước trong trẻo, chỉ là một cái chớp mắt như vậy. Chàng bơi tới, một tay nâng nàng lên, rồi đôi môi áp xuống, truyền không khí nóng, lạnh ôm chặt nàng vào lòng, hai người nổi trên mặt nước, thở mạnh từng hơi. Tay chàng đặt bên eo nàng, để hai chân nàng vòng qua lưng mình, rẽ làn nước, bơi đến bên chiếc ánh mặt trời, những giọt nước chảy xuống từ tóc và gò má hai người, óng ánh lóa ngươi trong đôi mắt chàng giống như đá vỏ chai 2, vừa sâu thẳm như đại dương vừa tuyệt đẹp đến hoàn hảo. Vân Yên nhẹ nhàng thở ra từng hơi, lúng túng cắn môi. Hai chân vẫn vòng qua bờ eo gầy của chàng, hơi run nô tài trên thuyền hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch muốn xuống, nhưng Dận Chân đưa tay ra ngăn cản. Trên khuôn mặt chàng nở nụ cười lạnh lùng, khiến lòng người kinh hãi.– HẾT CHƯƠNG 86 –1 Câu gốc 春宜花, 夏宜风, 秋宜月, 冬宜雪, 四宜人间. Tạm dịch nghĩa Mùa xuân hoa nở khắp vườn, mùa hạ với những cơn gió mát, mùa thu trăng sáng vằng vặc, mùa đông tuyết trắng phủ khắp nơi, sống ở đây đây bốn mùa đều khiến lòng người dễ câu thơ đầu xuất phát từ bài thơ “Tứ Nghi Thư Ốc” được Càn Long sáng tác vào năm 1744 năm Càn Long thứ chín. Tứ Nghi Thư Ốc hay phòng sách Tứ Nghi là một trong mười bốn cảnh đẹp của Viên Minh Viên, gồm 5 tòa nhà, chính điện gọi là An Lan Viên.2 Đá vỏ chai hay còn gọi là Obsidian, là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mác ma phun trào.
Reads 20,817Votes 101Parts 4TQnovelsComplete, First published Apr 27, 2013All Rights ReservedTable of contents1Sat, Apr 27, 20132Sat, Apr 27, 20133Sat, Apr 27, 20134Sat, Apr 27, 2013Get notified when Nửa đời thanh tình - Giản Lan thanh xuyên, ấm áp, hoàn is updated OR If you already have an account, By continuing, you agree to Wattpad's Terms of Service and Privacy parts2Sat, Apr 27, 20133Sat, Apr 27, 20134Sat, Apr 27, 2013Content GuidelinesYou may also like 123 parts Complete Tác giả Tô hương lan sắc Phân loạiMặt khác loại hình Trạng thái Hoàn Thành ✅ Tiểu thuyết tóm tắ... 49 parts Complete [BOOK ONE] [Completed] [Voted 1 Best Action Story in the 2019 Fiction Awards] Liam Luciano is one... 7 parts Complete Mature1 Southeastern University Series Natosha Jackson is from the south-side slums of Ridgeport. She's... 38 parts Complete *COMPLETED* stands for YOU ONLY LIVE ONCE *** Carter Jones, the school nerd, and Killian... 43 parts Ongoing Betrayed by the humans she once cared and protected, Gatria's hatred knows no bounds. With the addi... 187 parts Complete Hán Việt Xuyên việt đại thanh chi minh nguyệt khuynh thành Tác giả Niệm Nông Kiều Tình trạng Hoà... 81 parts Ongoing MatureOn Hiatus as working on other projects that better represent me as a writer, this book is honestly... 73 parts Ongoing MatureRebel Simmons was just a girl who was dealt a shitty hand in the game of life. Despite her harsh an... 126 parts Complete Tác giả Sông nước vãn chiếu Phân loạiMặt khác loại hình Trạng thái Hoàn thành ✅ Tiểu thuyết tóm...You may also likekhang-hi-đếalphamaleafricanamericanbadboybetrayalkhang-hi-đếbdsmbadasskhang-hi-đế[ thanh xuyên ] hố chết mau xuyên nữ chủ End 123 parts Complete
"Ai, chấp ta chi thủ, liễm ta nửa đời điên cuồng. Ai, hôn ta chi mắt, che ta nửa đời lưu ly." —— dẫn Hiểu Hòa, chỉ là cái bình thường mà thảm đạm nữ tử. Không có cái gì đặc sắc cố sự. Nửa đời tại thế kỷ 21, gia đình bình thường tam lưu sau khi tốt nghiệp đại học tiểu trợ lý, an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, nhường nàng biết bình thường nữ tử vọng tưởng hạnh phúc sẽ thu được lão thiên gia chế nhạo. Cửa nát nhà tan sau mới hiểu được mạng của mình nguyên lai so với trong tưởng tượng còn nghèo hèn. Nửa đời tại Đại Thanh triều, Khang Hi triều tứ a ca môn hạ tiện tịch nô tỳ Vân Yên. Thanh xuyên nữ môn yêu hận tình cừu Ái Tân Giác La a ca nhóm nàng đều gặp qua. Có thể nàng không có xuyên qua nữ mỹ mạo, càng không có xuyên qua nữ ngạo khí, nàng luôn luôn hèn mọn cúi đầu quỳ xuống. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch!" Nàng hoảng sợ rút về mình tay, quỳ phục tại tứ a ca Dận Chân bên chân. "Là ai" Dận Chân cúi đầu vuốt tay trái mình bên trên nhẫn ngọc "Lão bát, lão cửu, vẫn là lão thập tứ? Có lẽ, còn có lão thập tam." Nàng cứng đờ thân thể, đem đầu dùng sức đập hướng mặt đất, nước mắt nhỏ xuống tại băng lãnh trên mặt đất. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch, thật không xứng hầu hạ gia." Dận Chân một thanh dùng sức kéo thức dậy bên trên nàng, đe dọa nhìn con mắt của nàng "Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi là ta Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, cả một đời đều là." Mỗi cái ban đêm, nàng vì hắn mài mực khoác áo, thay quần áo rửa chân. Mỗi cái sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước. Nàng luôn luôn chưởng một chiếc ngọn đèn nhỏ, ngủ ở hắn bên ngoài thư phòng trên tiểu giường, tiễn hắn đi những nữ nhân khác trong phòng, lại chờ hắn trở về. Thật dài thật lâu khang ung năm tháng bên trong, nàng tổng đi ở sau lưng của hắn cách xa một bước, mặt mày thanh đạm cúi đầu. Mà đối mặt sinh tử lúc kiên quyết, tựa hồ đều khiến người có không chút nào luyến sinh ảo giác, một cái tùy thời có thể quay đầu biến mất không thấy gì nữa nữ tử. Có ít người giống một cốc trà xanh, uống thời gian càng nhiều, càng là quen thuộc ỷ lại. Có nàng ở địa phương, liền là nhà. Tất cả mọi người biết, đây là hắn Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, buộc tại hắn mệnh bên trên nha đầu. Tag Thanh xuyên cung đình hầu tước ngược tình cảm lưu luyến sâu biên giới tình ca Từ ngữ tìm kiếm Nhân vật chính Vân Yên Hiểu Hòa, tứ a ca Dận Chân ┃ vai phụ Bát a ca Dận Tự, chín a ca Dận Đường, thập tam a ca Dận Tường, thập tứ a ca Dận Trinh, Hoằng Huy, Ô Lạp Na Lạp thị, Niên Canh Nghiêu, Khang Hi, Phúc nhi, Bích Nguyệt chờ ┃ cái khác Thanh xuyên, Ung Chính, tứ gia, nửa đời thanh tình, Giản Lan. Ai, chấp ta chi thủ, liễm ta nửa đời điên cuồng. Ai, hôn ta chi mắt, che ta nửa đời lưu ly "Ai, chấp ta chi thủ, liễm ta nửa đời điên cuồng. Ai, hôn ta chi mắt, che ta nửa đời lưu ly." —— dẫn Hiểu Hòa, chỉ là cái bình thường mà thảm đạm nữ tử. Không có cái gì đặc sắc cố sự. Nửa đời tại thế kỷ 21, gia đình bình thường tam lưu sau khi tốt nghiệp đại học tiểu trợ lý, an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, nhường nàng biết bình thường nữ tử vọng tưởng hạnh phúc sẽ thu được lão thiên gia chế nhạo. Cửa nát nhà tan sau mới hiểu được mạng của mình nguyên lai so với trong tưởng tượng còn nghèo hèn. Nửa đời tại Đại Thanh triều, Khang Hi triều tứ a ca môn hạ tiện tịch nô tỳ Vân Yên. Thanh xuyên nữ môn yêu hận tình cừu Ái Tân Giác La a ca nhóm nàng đều gặp qua. Có thể nàng không có xuyên qua nữ mỹ mạo, càng không có xuyên qua nữ ngạo khí, nàng luôn luôn hèn mọn cúi đầu quỳ xuống. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch!" Nàng hoảng sợ rút về mình tay, quỳ phục tại tứ a ca Dận Chân bên chân. "Là ai" Dận Chân cúi đầu vuốt tay trái mình bên trên nhẫn ngọc "Lão bát, lão cửu, vẫn là lão thập tứ? Có lẽ, còn có lão thập tam." Nàng cứng đờ thân thể, đem đầu dùng sức đập hướng mặt đất, nước mắt nhỏ xuống tại băng lãnh trên mặt đất. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch, thật không xứng hầu hạ gia." Dận Chân một thanh dùng sức kéo thức dậy bên trên nàng, đe dọa nhìn con mắt của nàng "Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi là ta Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, cả một đời đều là." Mỗi cái ban đêm, nàng vì hắn mài mực khoác áo, thay quần áo rửa chân. Mỗi cái sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước. Nàng luôn luôn chưởng một chiếc ngọn đèn nhỏ, ngủ ở hắn bên ngoài thư phòng trên tiểu giường, tiễn hắn đi những nữ nhân khác trong phòng, lại chờ hắn trở về. Thật dài thật lâu khang ung năm tháng bên trong, nàng tổng đi ở sau lưng của hắn cách xa một bước, mặt mày thanh đạm cúi đầu. Mà đối mặt sinh tử lúc kiên quyết, tựa hồ đều khiến người có không chút nào luyến sinh ảo giác, một cái tùy thời có thể quay đầu biến mất không thấy gì nữa nữ tử. Có ít người giống một cốc trà xanh, uống thời gian càng nhiều, càng là quen thuộc ỷ lại. Có nàng ở địa phương, liền là nhà. Tất cả mọi người biết, đây là hắn Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, buộc tại hắn mệnh bên trên nha đầu. Tag Thanh xuyên cung đình hầu tước ngược tình cảm lưu luyến sâu biên giới tình ca Từ ngữ tìm kiếm Nhân vật chính Vân Yên Hiểu Hòa, tứ a ca Dận Chân ┃ vai phụ Bát a ca Dận Tự, chín a ca Dận Đường, thập tam a ca Dận Tường, thập tứ a ca Dận Trinh, Hoằng Huy, Ô Lạp Na Lạp thị, Niên Canh Nghiêu, Khang Hi, Phúc nhi, Bích Nguyệt chờ ┃ cái khác Thanh xuyên, Ung Chính, tứ gia, nửa đời thanh tình, Giản Lan.
Review truyện “Nửa đời thanh tình”. Lấy bối cảnh vương triều nhà Thanh thời vua Khang Hy – Ung Chính, những dòng văn trằn trọc, triền miên đã chậm rãi phác họa lại một góc xa xưa của lịch sử, dưới góc nhìn của một nô tỳ tiện tịch. Guồng xoay quay dần, trang giấy lật giở, cảnh còn nhưng người đi mất, chỉ có năm tháng mãi lặng lờ trôi. Không có khổ đau đầy đọa, không có dồn dập sóng sầu, tất cả cứ ưu tư bình đạm như cánh hoa hấp hối rơi xuống đất, lại khiến nước mắt tràn mi, tâm người thổn thức, tim đập nhức nhối. Thế gian đều biết, Tứ a ca Ái Tân Giác La có một nô tỳ luôn yên lặng đứng sau lưng, cúi đầu vì chàng rửa chân, lại ngẩng đầu vì chàng bới tóc, sáng lặng lẽ khoác cho chàng bộ triều phục, tối chong đèn chờ thâu đêm, lại khi rảnh rỗi bồi bên người, thay chàng mài mực đọc thơ. Đông hạ thu xuân, trăng tròn trăng khuyết, lòng người đổi thay, chỉ có ngọn đèn màu cam trong Tứ Nghi Đường vẫn đượm nồng hơi ấm, nơi góc cửa vẫn luôn có bóng dáng gầy gò chờ chàng trở về. Năm tháng chẳng xin thiên trường địa cửu, chẳng muốn độc sủng một đời, cũng chẳng cầu đá mòn sông cạn. Chỉ ở nơi ấy, một góc sân, một mảnh vườn, có cây ngô đồng bám rễ vươn cành, ngắt hoa quế ủ rượu thưởng trăng, trong vòng tay ấy, mọi thứ vĩnh viễn chẳng đổi thay, tháng năm như ngậm cành lan trong miệng, ngọt ngào mà khoan khoái. Thời thời khắc khắc chỉ cần nàng ở bên, nơi nào có nàng, đó là nhà. Dòng kể từ tốn, chậm rãi mà đều đặn, khiến người ta vô tình bị cuốn vào từng trang lịch sử, để đến lúc nhận ra thì hốt hoảng, vì đã quá nửa đời người. Mối tình của họ nhức nhối, vui buồn lẫn lộn, chẳng thể nói rõ là duyên hay nghiệt, là họa hay phúc, đành để nước mắt tràn mi, đời này không thể xa, không thể dời, dẫu cho bãi bể nương dâu, lòng đau khôn tả. Tên nàng không có trong lịch sử, danh nàng không ghi vào ngọc điệp, nàng không phải phi, cũng chẳng phải hậu. Trong mắt thế gian, nàng là nô tài của Ái Tân Giác La Dận Chân, chỉ có những người bầu bạn với vua mới biết, nàng là vợ vua, là người vợ duy nhất mà chàng quỳ gối cầu hôn, lập lời thề tối cao của người Mãn hỏi làm vợ.
nua doi thanh tinh