Tên gốc: 《宫倾》 - Cung Khuynh Thể loại: Bách hợp [Girl Love], cung đình, ngược luyến tàn tâm, HE. Biên dịch: Bách Linh Biên tập và hiệu chỉnh: Jen3011 a.k.a Juliet30112002 a.k.a Yên Nhiên Văn án: Ney Vệ Minh Khê, Vệ Hậu đoan trang hòa nhã, thiên hạ đệ nhất tài nữ, bề ngoài ôn hòa dịu dàng, đối xử với người luôn Chương 96, Cô ấy là phụ nữ đã có chồng ","Vu Đậu Đậu nhìn Lâm Tử Lạp đang đứng ở bên cửa sổ một cái rồi mới nói, "Chúng ta có chung một kẻ thù." "…." Quan Kình càng cảm thấy thú vị hơn, anh ta khom người xuống dựa gần vào người Vu Đậu Đậu, "Cậu nói cho tôi nghe thử xem." CHƯƠNG 96: LẠI MỘT THẾ LỰC. Chương trước Chương tiếp. Từng người trong kinh đều đang vạch kế hoạch và có sự bố trí của mình. Nhưng trong sân này lại thái bình nhất từ trước tới nay. Mỗi ngày, các thị vệ bố trí canh phòng gần đây đều sẽ đến báo cáo ba lân, rõ Mê Vợ Không Lối Về. Tác giả: Chiêu Tài Tiến Bảo. Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình. Chương: 1073 | Full. Thể loại: Ngôn Tình Hiện Đại , Ngôn Tình Ngược , Ngôn Tình Sủng , Đọc Truyện. GIỚI THIỆU. DANH SÁCH CHƯƠNG. BÌNH LUẬN. Chương 95: Quan Hệ Hợp Tác; Chương 96: Cô Ấy Là Phụ Nữ Đã Có Chồng; Truyện Mê Vợ Không Lối Về Chương 46. Chương 46: Tôi Giúp Anh. Vẻ mặt Lâm Tử Lạp mờ mịt, trong hòm thuốc không có thuốc gây tê, cho dù có thì cô cũng không dùng, cô chưa từng học y, hơn nữa thuốc MwRodc. Rừ rừ...Mới sáng ra chiếc điện thoại để ở đầu giường của Lâm Tân Ngôn đã rung sáng lờ mờ thoắt ẩn thoắt hiện trêи chiếc giường đôi, người phụ nữ cuộn mình ngủ ngon trong lòng người đàn ông, cô nghiêng đầu, gối lên cánh tay anh, mái tóc đen dài như một dải lụa vương trêи Cảnh Hạo ngủ không được sâu giấc, nghe thấy tiếng động bèn mở mắt ra đảo một vòng, cuối cùng nhìn thấy chiếc điện thoại đang rung trêи đầu Tân Ngôn dường như cũng bị tiếng điện thoại rung làm cho thức giấc. Cô trở mình rồi càu nhàu một tiếng, có vẻ như rất không vui vì bị đánh thức, hàng lông mày cau tránh làm Lâm Tâm Ngôn tỉnh giấc, Tông Cảnh Hạo ấn nút không nhìn tên nên Tông Cảnh Hạo cũng không biết đầu dây bên kia là ai. Điện thoại rất nhanh được kết nối, bên kia vọng lại giọng một người đàn ông. "Cô bảo mời tôi ăn cơm, còn tính không đây?”Tông Cảnh Hạo với lấy chiếc đồng hồ đeo tay nhìn qua. Bây giờ là năm giờ mười phút mà Bạch Dận Ninh lại gọi điện cho Lâm Tân Ngôn?Lại còn nhắc đến chuyện mời ăn cơm?Vội thế nào đi nữa thì cũng phải xem giờ giấc chứ nhỉ?Tông Cảnh Hạo trầm giọng nói “Tổng giám đốc Bạch vui tính thật đấy”Bạch Dận Ninh không ngờ là Tổng Cảnh Hạo lại nghe máy, anh đơ người vài giây rồi bật cười “Thiết nghĩ buổi sáng có thể ăn sáng cùng với cô Lâm, không biết anh có thể để cô Lâm nghe máy không?”Vì giữa đêm Lâm Tâm Ngôn bị Tông Cảnh Hạo gọi dậy một lần, nhìn tình cảnh của Diệu Thanh Thanh mà cô mãi không thể nào ngủ được. Về sau cũng không biết thϊế͙p͙ đi từ lúc nào. Cô mơ hồ nghe được Tổng Cảnh Hạo đang nói chuyện, rúc đầu vào lòng anh, cảm nhận được hơi ấm trêи cơ thể anh. Vì chưa tỉnh hẳn, giọng cô nhất nhỏ, rất nhẹ nhàng và hơi khàn “Mới sáng ra, ai thế?”Vốn dĩ Tông Cảnh Hạo định từ Dận Ninh nghe được tiếng càu nhàu nhẹ thì sắc mặt hơi co lại. Anh cứ nghĩ quan hệ của Lâm Tâm Ngôn và Tông Cảnh Hạo không tốt, ai ngờ... Họ quả thật giống những đôi vợ chồng khác, chung chăn chung lòng Bạch Dận Ninh thấy hơi hụt Cảnh Hạo vỗ nhẹ lưng cô, dỗ dành cô “Ngoan, không có ai đâu, 10086 gọi tới thôi. Ngủ đi.”Bạch Dận Ninh "..."Ai là 10086 chứ?“Tút tút...”Anh vừa định lên tiếng thì bên kia đã cúp máy Dận Ninh cầm máy nhìn màn hình vừa bị cúp mãi mà không hoàn hồn, không ngờ Tông Cảnh Hạo lại cúp điện thoại của anh?Thật đúng là tên đàn ông keo phòng. Tông Cảnh Hạo ôm cô, còn vuốt nhẹ lưng cô nữa. Vốn dĩ thì Lâm Tâm Ngôn cũng chưa tỉnh, tối qua ngủ muộn quá, lúc này thì chìm vào giấc mộng ngay lập Cảnh Hạo cúi xuống, lẳng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ lúc ngủ của cô. Tối qua Lâm Tân Ngôn ngủ quên trêи sô pha, anh không bế cô về phòng của hai đứa nhỏ mà bế cô về phòng anh ngủ. Dù hôm qua cô quá buồn ngủ, không thể làm gì được nhưng có thể ôm cô ngủ cũng tốt cúi đầu hôn lên trán anh rất muốn nhưng anh nhất định phải chiếm lấy cô khi cô còn tỉnh táo. Anh muốn Lâm Tân Ngôn cảm nhận rõ được hơi ấm cơ thể anh, tình cảm của anh, tình yêu của anh và cả những xúc cảm mãnh liệt của Cảnh Hạo ôm cô nhắm nghiền mắt, định ngủ thêm chút nữa....Cốc cốc...Bên ngoài vang lên tiếng gõ Cảnh Hạo "....."Anh không làm ăn được gì, chỉ ôm vợ ngủ một lát thôi mà sao vẫn có kẻ tới quấy rối vậy? “Mami, mami, mẹ có ở trong không?Lâm Nhụy Hi tỉnh dậy thấy trong phòng không có ai liền tới gõ cửa phòng Tổng Cảnh Hạo.“Ba ơi, ba ơi, con không thấy Mami đâu” Cốc cốc...“Là Tiểu Nhụy sao?” Lâm Tâm Ngôn ngẩng đầu dậy, mở đôi mắt ngái ngủ nhìn về phía cửa, phát hiện đây không phải căn phòng tối qua cô ngủ. Cô tỉnh hẳn lên, hất chăn ra đi tới mở cửa Cảnh Hạo "..." Cô có thấy anh không? Cứ thế mà bỏ đi à?Lâm Tần Ngôn mở cửa phòng, nhìn thấy dáng người bé nhỏ của con gái đứng trước cửa. Cô bé mặc đồ ngủ, tóc xõa xuống, ôm. chú gấu bông ưa thích của mình trong tay, ngước đầu chớp mắt hỏi “Mami, sao mẹ lại ngủ ở đây thế?”Cô bé nhớ rõ ràng tối qua mẹ ôm mình ngủ, vừa mới tỉnh dậy thì mẹ đã ở trong phòng của ba rồi. Lâm Tân Ngôn búi tóc, quỳ xuống nhìn vào mắt con gái “Tối qua, tối qua." Cô không biết phải giải thích với con gái thế Nhu Hi bày ra vẻ mặt đau khổ, nhăn nhó. Lẽ nào tối qua mẹ không hề ngủ với cô bé, là nó nằm mơ sao?Lâm Nhuy Hi kéo Lâm Tâm Ngôn “Mẹ phải ngủ với con, mau đi nào, mau đi nào.”Lâm Tân Ngôn bị con gái kéo đi mất, cửa cũng chưa kịp này Tô Trạm vừa mới tỉnh dậy, anh dụi dụi mắt, nhìn cánh cửa khép hờ phía sau Lâm Tân Ngôn. Đó chẳng phải phòng của Tông Cánh Hạo sao?Tối qua hai đứa nhóc cứ nằng nặc đòi ngủ với Lâm Tâm Ngôn. Lâm Tân Ngôn viện cớ giường không đủ rộng đuổi Tông Cảnh Hạo ra ngoài xong bây giờ lại đi ra từ phòng anh ấy?Tối qua... Anh dường như hiểu ra điều gì đó, cười ẩn ý “Chào buổi sáng, chị dâu nhỏ”Lâm Tâm Ngôn biết tỏng anh đang nghĩ linh tinh, cái câu “chị dâu nhỏ” còn làm cô nổi da gà Nhuy Hi nhiệt tình chào hỏi "Chào buổi sáng chủ Tô Trạm”.Tô Trạm đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của cô bé, trong đầu chợt hiện lên gương mặt tức tối của Tổng Cảnh Hạo, anh rụt tay lại đưa lên xoa đầu cô bé "Chào buổi sáng Tiểu NhụyTông Cảnh Hạo không cho người khác sờ mặt Lâm Nhuy Lâm Nhuy Hi xong anh nhìn Lâm Tân Ngôn cười. Lâm Tâm Ngôn giả vờ bình tĩnh, không để ý đến nụ cười đen tối của Tô Trạm, bế con gái về Trạm đi tới trước cửa phòng Tổng Cảnh Hạo, vốn dĩ cửa chỉ đóng một nửa, chả cần đẩy ra thì đứng ở cửa cũng nhìn được bên trong. Anh dựa vào cửa, nhìn người đàn ông đang nằm trêи giường ôm chắn cười hỏi “Tối qua đạt được ý đồ rồi chứ?”Đạt được ý đồ? Ôm một tí thì có gọi là đạt được ý đồ không?“Vừa nãy tôi thấy chị dâu nhỏ đi ra từ phòng này." Tô Trạm bật cười thành tiếng “Đừng nói với tôi cậu là chính nhân quân tử nhé”.Tông Cảnh Hạo nheo nheo mắt. Cậu ta gọi Lâm Tâm Ngôn là gì cơ? Chị dâu nhỏ? Anh ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Tô Trạm đang cười ở trước cửa, nheo mắt hỏi “Cậu gọi cô ấy là gì cơ?”.“Chị dâu nhỏ” Tô Trạm bày ra vẻ mặt dĩ nhiên “Cậu nhìn người ta xem, trẻ như thế, trông như sinh viên đại học vậy. Cậu đã hơn ba mươi rồi. Tôi không thể không gọi cô ấy là chị dâu nhỏ được"Tông Cảnh Hạo thừ mặt ra. Ý của Tô Trạm là anh già sao?"Sau này không được gọi như thế nữa" Tông Cảnh Hạo nhất định không thừa nhận là mình điều không thể không thừa nhận rằng Lâm Tân Ngôn nhìn trông rất Trạm nhếch môi “Được thôi, hơn có tám tuổi thôi thì cũng không nhiều lắm. Cũng chỉ là lúc cô ấy mười tuổi thì cậu trưởng thành rồi, còn khi cô ấy trưởng thành thì cậu...cũng không già lắm...”Đối với nét cười như gió xuân ấy của Tổng Cảnh Hạo, anh liền đổi “cậu già rồi” thành “cũng không già lắm”. Anh sợ gió xuân biển thành gió xoáy bây giờ, thổi anh bay xác."Tôi đi chuẩn bị bữa sáng.” Nói rồi anh biến mất nhanh như một cơn Cảnh Hạo cũng không ngủ được nữa, dứt khoát ra khỏi vệ sinh cá nhân, anh nhìn bản thân mình trong gương một hồi rồi tự hỏi lòng Anh già sao?Lâm Tâm Ngôn liệu có chê anh già không?Anh không thể ngăn mình khỏi một nỗi thấp thỏm.“Anh đang nhìn gì thế?” Lâm Tân Ngôn tưởng mình hoa mắt rồi, cô muốn tới hỏi anh tối qua tại sao không đưa cô về phòng hai đứa nhóc, làm Lâm Nhuy Hi dậy sớm như thế, còn khiến cô bị Tô Trạm hiểu ngờ cô lại thấy Tông Cảnh Hạo đang ngắm bản thân trong gương. Đẹp trai thì cũng không cần tự kỷ trước gương thể chứ?Đây thật sự là Tông Cảnh Hạo sao?Tông Cảnh Hạo "..."Cô gái này vào từ khi nào vậy?Sao không phát ra tiếng gì thế?"Em làm phiền anh rồi, anh ngắm tiếp đi.” Lâm Tâm Ngôn vừa quay người liền bị nắm lấy cánh tay. Cô quay lại, bao câu hỏi chưa kịp nói ra thì đã bị kéo vào một lồng ngực rắn chắc. Anh đã khóa cô trong vòng tay mình. Mỗi nhịp tim của anh đều như đốt cháy da thịt cô, ánh mắt anh sáng rực “Anh có giá không?”Lâm Tân Ngôn "..”. "Không, không già.” Lâm Tân Ngôn lắc đầu, người đàn ông này điên rồi. Mới sáng ra làm mấy chuyện khiến người ta kinh mày anh giãn ra, lúc này mới lộ nét cười. Anh cúi xuống cắn nhẹ vào môi cô rồi nói với vẻ ngang ngược mà mãnh liệt “Kể cả anh già rồi thì em cũng chỉ có thể thuộc về anh.” Người vừa lên tiếng là vệ sĩ theo Tông Cảnh Hạo lên núi, Tô Trạm hỏi “Là tôi, Tổng Giám đốc Tổng đâu rồi?”“Trong đó” Vệ sĩ ở đây dễ đi hơn nhiều, nó đã được những người đi trước giẫm lên và để lại một con đường đất nhỏ hẹp. Theo vệ sĩ dẫn đường, họ băng qua đỉnh núi không cao lắm, sau đó nhìn thấy một khu rừng quả hồng. Vào mùa này, lá cây hồng gần như đã rụng sạch, chỉ còn lại những quả màu Tân Ngôn thấy con gái mình và Tông Cảnh Hạo đang ở dưới một cây hồng khá lớn. Hình như Lâm Nhụy Hi mới ăn hồng nên khóe miệng còn dính nước của quả hồng, Tông Cảnh Hạo đang lau miệng cho cô đây cô cảm thấy Tông Cảnh Hạo rất may mắn, ít nhất anh không bị ba mẹ bỏ rơi, điều kiện gia đình rất tốt, vừa ra đời đã được muôn người chú kể từ khi cô biết Trình ɖu͙ƈ Tú là mẹ anh, nhưng anh không hề biết điều đó, cô cảm thấy hơi đau lòng cho anh.“Mami” Khi nhìn thấy Lâm Tâm Ngôn, Lâm Nhụy Hi hào hứng hét lên “Mami đến tìm con phải không?”Tông Cảnh Hạo quay đầu thì thấy người phụ nữ cao gầy đứng trêи đỉnh núi, ngay cả trong rừng không đủ ánh sáng, cô cũng có thể thu hút ánh mắt của người khác và khiến người ta dừng bước gian chưa đến, sao cô lại có thể ra ngoài?Lâm Tân Ngôn đi xuống, trong rừng hồng có rất ít cỏ dại, đi lại dễ dàng hơn con đường đi tới rất nhiều. Cô bước tới nhìn con gái mình và định đưa tay sờ mặt cô bé, nhưng vì tay cô quá bẩn nên đã rút lại “Đúng vậy, mami thực sự rất nhớ Tiếu Nhụy, vì vậy đã xin nghỉ để đi gặp con”“Em bị thương à?” Tông Cảnh Hạo nhìn thấy vết máu khô trêи tay cô khi cô đưa tay Tần Ngôn nhìn lòng bàn tay của mình “Không sao, chỉ là vết thương nhỏ” “Đi thôi.” Anh giữ chặt tay Lâm Tân Ngôn, tay còn lại bế con gái. “Mami, mami” Lâm Hi Thần cầm hai quả hồng chạy tới. “Con chậm một chút, đừng để bị ngã” Đường này không dễ đi, Lâm Tâm Ngôn bèn nhắc nhở con trai."Con có nhìn đường mà” Lâm Hi Thần chạy tới rồi đưa quả hồng ra trước mặt Lâm Tâm Ngôn, nó là loại ngoài vàng trong đó, không to, hơi mềm “Mami nếm thử đi, ngọt lắm ạ”Khi chưa chín, quả hồng sẽ rất chát, nó chỉ ngọt khi đã chín muồi mà Tâm Ngôn cười đáp “Về rồi ăn, về trước đi”Đã lãng phí rất nhiều thời gian, cô sợ Trình ɖu͙ƈ Tú sẽ lo Hi Thần gật đầu rồi hỏi “Vậy, mami đã có thể ở mãi bên con rồi phải không?”Ánh mắt của Lâm Tân Ngôn khẽ cứng đờ. Cô ngẩng đầu liếc nhìn Tông Cảnh Hạo, nhưng lại nói với con trai “Mami vẫn còn một số việc, đợi giải quyết xong sẽ về ngay, có điều, mami có thể đưa các con theo cùng”“Thật ư?” Lâm Hi Thần vui vẻ ôm lấy chân cô. Được ở bên mami rồi, vui quá đi.“Mami, con cũng được ở cùng với mami hả?” Lâm Nhụy Hi chớp mắt hỏi."Tất nhiên rồi” Lâm Nhụy Hi vui vẻ, lúc cười, đôi mắt của cô bé cong cong, sáng ngời xinh đẹp."Còn anh thì sao?" Tông Cảnh Hạo hơi siết chặt bàn tay đang cầm tay cô. Cô có thể dẫn theo hai đứa bé này, vậy còn anh? Lâm Tâm Ngôn lờ đi ánh mắt của anh, vì chột dạ nên cô không dám nhìn vào mắt anh “Thầy chỉ cho phép em mang hai người theo mình, nên..”.“Nên không có phần của anh?”Tầm mắt của Tổng Cảnh Hạo nhẹ nhàng chạm vào vành tai ửng đỏ của cô, đó rõ ràng là biểu hiện của sự chột dạ, cộng thêm cô né tránh ánh mắt, anh có thể chắc chắn Lâm Tâm Ngôn đang nói dối, nhưng anh không vạch trần cô.“Đi thôi"Tông Cảnh Hạo thản nhiên vệ sĩ mở đường, không bao lâu sau họ đã xuống núi an toàn. Tông Cảnh Hạo giao con gái cho Tần Nhã rồi kéo Lâm Tâm Ngôn về phòng. Nếu là trước đây, Lâm Tâm Ngôn sẽ không cam lòngnghe lời anh như vậy, nhưng bây giờ, cô không muốn chống cự muốn ôm lấy sao làm vậy, ngay sau khi vào phòng, cô chủ động ôm lấy eo của chủ động của cô đột ngột đến nỗi khiến Tông Cảnh Hạo sững sờ, cơ thể cũng cứng đờ theo vài giây. Tại sao mới học nghề mấy ngày đã thay đổi tính tình luôn rồi?Có điều, anh rất Cảnh Hạo cúi đầu hôn trán cô, sau đó di chuyển từng chút một và hôn lên khóe mắt cô, giọng anh trầm trầm “Thế nào, nhớ anh à?”.Ngực anh rất rắn chắc, rất ấm áp. Lúc đầu cô vẫn có chút xa cách, nhưng bây giờ cô muốn mở lòng với người đàn ông này, thử. yêu anh, chấp nhận cô thì hơi trầm và khàn “Ừm”Anh là ba của con cô, là người đính hôn từ bé với từng nghe một câu, duyên phận đến như vậy đấy, một nghìn lần lướt qua nhau kiếp trước đổi lấy một lần ngoái đầu nhìn lại kiếp này, một nghìn lần ngoái đầu nhìn lại kiếp trước đổi lấy một lần gặp nhau kiếp Cảnh Hạo cảm thấy cô đã thay đổi. Trước đây, dù hai người có thân mật thể nào, anh đã chủ động ra sao, cô luôn có chút xa cách như thế này rất tốt, anh rất thích, nhưng lại hơi bất an. Điều gì có thể làm cho một người thay đổi chỉ trong mấy ngày? Cô đã gặp ai? Chuyện gì đã xảy ra? Điều gì đã thay đổi cô?Lâm Tâm Ngôn ngẩng đầu, nhẹ nhàng nhón chân lên và chủ động hỗn lướt qua môi anh. Tông Cảnh Hạo chưa kịp thưởng thức kỹ thì cô đã tách làm nũng với anh “Em muốn đưa Tiểu Nhụy và Tiểu Hi đi cùng vài ngày, anh sẽ đồng ý đúng không?” Tông Cảnh Hạo rất muốn nói, anh có thể nói không chứ?Rõ ràng là không mặt với dáng vẻ nũng nịu của cô, Tông Cảnh Hạo cảm thấy trái tim mình rất nóng, nó đập mạnh vì người phụ nữ này. Giờ đây anh rất muốn ôm chặt cô, làm cô tan chảy vào cơ thể anh."Anh có thể đồng ý với em, có điều..” Anh khom xuống, bờ môi nhẹ nhàng lướt qua tại cô, cuối cùng quanh quẩn ở cổ và vành tại của cô “Em hôn anh thêm lần nữa, anh sẽ đồng ý” Anh dựa quá gần, lời nói quá mập Tâm Ngôn không tự chủ được mà run rẩy trong vòng tay anh. Tông Cảnh Hạo ôm lấy cô, khóe môi khẽ nhếch lên. Anh thích nhìn cô những lúc cô hơi thẹn thùng, nhưng lại không thể buông ra sự dè dặt, trông rất xinh đẹp, rất quyến rũ.“Anh nhắm mắt lại đi.” Lâm Tâm Ngôn rũ mắt xuống, giọng cô rất như tiếng kêu của con ruồi Cảnh Hạo mỉm cười rồi nghe lời nhắm mắt lại, anh cúi đầu xuống, chờ đợi "ôm ấp yêu thương” của Tân Ngôn cũng nhắm mắt lại. Nghĩ đến Trình ɖu͙ƈ Tú vẫn đang đợi cô, cô quyết định dán môi lên, môi của anh rất mềm, hơi lành khi có chuẩn bị rút lui thì bị anh giữ đầu lại, khi anh thay đổi tư thế, môi cô cũng biến dạng theo và dính chặt vào môi của anh. Sau đó, anh lè lưỡi hôn sâu Tân Ngôn sợ anh không dừng bèn dùng đẩy anh, có thể là vết thương ở lòng bàn tay đụng phải cúc áo của anh làm cô rêи. lên vì đau, Tông Cảnh Hạo nhẹ tay lại “Anh làm em đau rồi hả?""Tay đau” Lâm Tân Ngôn hơi bực bội thì ôm của cô đến quá bất ngờ, khiến Tổng Cảnh Hạo quên mất tay cô bị thương. Cô nói vậy, Tông Cảnh Hạo mới nhớ ra. Anh nâng tay cô lên nhìn, lòng bàn tay của cô có một lỗ nhỏ như bị cái gì đó chọc vào, nó đầy vết bẩn và máu cau mày “Bị sao vậy?”.Lâm Tận Ngôn ăn ngay nói thật “Bị nhánh cây đâm trúng”Tông Cảnh Hạo ngước mắt lên nhìn cô và muốn nói làm sao lại bất cẩn như thế, nhưng nghĩ đến những nhành cây ngang dọc tứ tung trêи núi, anh không nói nữa. Nếu không có vài vệ sĩ đi theo, chỉ sợ anh cũng không thể đưa hai đứa bé lên núi một cách an toàn.“Em chờ chút” Anh đi gọi điện kêu người đem thuốc khử trùng này nọ đến, điều kiện ở đây không tốt, không có gì Tâm Ngôn đang cần đến nhà họ Trình gấp, bèn kéo anh lại “Không cần, thời gian của em không nhiều, thầy còn đang đợi em, em phải trở về ngay lập tứcTông Cảnh Hạo nhìn cô chằm chằm “Gấp vậy à?"Lâm Tân Ngôn gật đầu "Ừm”Tổng Cảnh Hạo rất muốn biết tại sao cô lại đột nhiên thay đổi thái độ, vì vậy anh gật đầu. Khi nhận được sự đồng ý của Tổng Cảnh Hạo, Lâm Tân Ngôn vô cùng mừng Tông Cảnh Hạo lại đầy tâm sự. Anh thích Lâm Tâm Ngôn như bây giờ, nhưng lòng anh hơi thấp thỏm, anh lo rằng phía sau sự thay đổi của cô có che giấu bí Tâm Ngôn ra sân bế con gái, sau đó kéo tay con trai mình đi về phía sân vừa đi, Tông Cảnh Hạo lập tức dẫn Thẩm Bồi Xuyên rời khỏi ngôi nhà gỗ và đi theo con đường nhỏ bên ngoài đến sân sau. Anh muốn xem thử Lâm Tâm Ngôn sẽ làm gì sau khi đưa hai đứa bé ra sân sau, nhưng lại phát hiện Lâm Tâm Ngôn không có ở sân sau, mà là đưa bọn nhỏ rời đi bằng cửa ở sân chiếc ô tô đỗ bên đường cách đó không xa như thể đang đợi Lâm Tân Ngôn, điều quan trọng là anh biết chiếc xe đó.

đọc truyện mê vợ không lối về chương 96